Chuyện Phong Thủy Xưa Nay
Quảng Đức
Khơng phải chờ đến thế kỷ thứ 21, sách Phong Thủy mới tràn ngập thị trường. Là vì sách nào cũng đầy lý lẽ, cũng tự cho là bí truyền chính giáo, cho nên người đọc tối tăm mày mặt, khĩ phân biệt được đâu là đúng, đâu là sai. Từ thời Tam Quốc, ngay cả 100 thiên trước tác của Quản Lộ, Tổ sư của thuật Phong Thủy, cũng phải bị nghi ngờ là rởm giả, khơng đáng tin, vì đã cĩ quá nhiều tác giả giả danh. Dương Quân Tùng, Hình phái Đại sư đời Đường , từng là Quốc sư thời Đường Hi Tơng , gặp loạn phải chạy về Tràng An thì sách Phong Thủy giả tên ơng được rao bán đầy khắp tại Sơn Tây. Lại Bố Y, thầy địa trứ danh đời Tống cho dù đã từ quan, phiêu bạt giang hồ , lênh đênh khơng nhà khơng cửa, khơng màng đến bút nghiên, mà sau khi chết hàng trăm cuốn Phong Thủy giả mạo bàn về long huyệt sa thuỷ, lại ghi rõ người soạn là Tiên tri Sơn Nhân, đúng biệt danh của họ Lại. Ngay cả Lưu Bá Oân, bậc thầy về thần cơ diệu tốn, nhân vật để lại nhiều dấu ấn nhất trong lịch sử khoa Phong Thủy, dù chưa từng ghi chép một điều gì về thuật Phong Thủy, mà sau khi mất, dân gian vẫn thấy rất nhiều sách của Lưu Cơ lưu hành trên thị trường.
Dưới thời Tống Huy Tơng, đặc biệt vào thời Tống Nhân Tơng, mặc dù các học giả đã bắt đầu bàn bạc, nghiên cứu thuật Phong Thủy, tiêu biểu là Hàn lâm học sĩ Lý Tư , nhưng việc ghi chép thì cũng chỉ vẫn do các Thầy Phong Thủy. Một số học giả quan tâm viết, thì lại giấu biệt, khơng dám đề tên thật. Thời bấy giờ, các học về thuật số vẫn cịn bị người đời coi rẻ. Đã là học giả, đại phu mà lại đi viết về thuật Phong Thủy thì coi sao được, xấu hổ chết . Bước qua các triều đại Minh, Thanh, thuật Phong Thủy rất thịnh hành. Vua, quan triều đình cho đến dân chúng đều rất chuộng thuật Phong Thủy. Lúc này, các học giả mới thực sự để tâm ghi chép. Khơng như dưới các triều Đường, Tống, các tác giả đời Minh ,Thanh viết sách về Phong Thủy phần lớn đều đã dám đề tên thật. . Ngặt nỗi, đại đa số tác giả viết về thuật Phong Thủy, lại là những tay bị trượt rớt ở trường thi. Thời bấy giờ, hể thi rớt là về...... đuổi gà, người nào khá lắm thì về làm nghề gõ đầu trẻ. Vì vậy, dù viết để được cái lưu danh, thì họ cũng vẫn cịn mang nặng mặc cảm. Họ thường dùng lời văn bỡn cợt, trêu chọc, để chứng tỏ ta đây bác học, khơng dị đoan, mê tín; đồng thời là để che dấu khả năng kém cỏi, thiếu kinh nghiệm trong nghề. Một số tác giả am tường, thì lại bị mang nặng cái bệnh giấu nghề truyền kiếp. Học thuật của thánh hiền ngày xưa để lại bị mai một dần. Trình độ của thánh hiền, theo ngày tháng, thì rồi dần cũng chỉ ngang bằng trình độ của người viết sách. Đúng ra, cũng đã cĩ rất nhiều sách Phong Thủy được viết rất nghiêm túc, thì lại bị liệt vào loại Cấm Thư, chỉ dành cho các vương tước trong bảo điện. Đã là cấm thư, hồn tồn khơng phổ biến thì làm gì mà phổ cập đến dân đen? Người muốn nghiên cứu khoa này , may mắn vớ đọc đúng sách viết nghiêm túc đi nữa, thì cũng chỉ học được cách tầm long trĩc mạch , cao minh lắm cũng chỉ tìm học được thế huyệt phát Trạng Nguyên, hay là thế huyệt phát cự phú, chứ làm gì học được những các thế huyệt phát ngơi Vương ?
Vơ tình vớ đọc bài thơ : Quân giải phĩng đánh chiếm Nam Kinh của Mao Trạch Đơng thì mới rõ té ra họ Mao cũng biết đến cái thế Hổ cứ Long bàn, cũng biết tận dụng cái thế kề núi, dựa sơng. Vậy là họ Mao cũng là tay say mê thuật Phong Thủy. Nhưng khi thâu tĩm được xã tắc, thì chính họ Mao cách mạng văn hĩa, ra lệnh đốt hết sách. *** cũng từng nghiên cứu khoa Phong Thủy, từng học Địa Lý cùng thầy với người anh ruột một thời trùm địa lý vùng Nghệ An, tên là Cả Đạt. Nhưng ngay khi nắm được quyền lực trong tay, thì cũng học theo Mao cải cách văn hĩa, lại cũng ra lệnh thu đốt hết sách , gọi là để triệt phá tàng dư mê tín. Thuật Phong Thủy ngỡ như đã bị rực lãng vào hư vơ. Bỗng dưng, những năm gần đây, sách Phong Thủy lại tràn ngập trên thị trường. Người Trung hoa cho rằng thuật Phong Thủy vốn là tinh hoa lý luận kiến trúc của riêng Trung hoa từ thời cổ đại. Tuy vẫn cịn xếp khoa Phong thủy vào loại thần bí. nhưng họ nĩi lật lại : Phong thủy là một tín ngưỡng, cĩ cơ sở tâm ly,ù đã bám rễ chắc chắn trong lịng người dân của họ. Chính quyền Bắc Kinh cũng đã mới chính thức đưa giáo trình vào giảng dạy taị một số trường Đại học lớn trong nước. Trong khi Hà Nội lại cĩ tham vọng cao hơn là cố dần đưa các cơng trình này vào chiến lược giáo dục tổng hợp cho một xã hội tồn cầu, và cho đĩ là thành tích để chào mừng thế kỷ 21.
Tìm đọc một số sách thuộc loại thần bí do HàNội xuất bản bày bán trên thị trường trong những năm gần đây, thì thấy hầu hết đều là sách dịch lại của các tác giả Trung quốc đương thời. Số cịn lại là do một số tác giả lấy râu ơng này, cắt đầu xén đuơi, cắm sang cằm bà nọ, xào nấu hằm bà lằng, viết thành sách. Người nào khơng may vớ được , vội vã ngốn đọc thì sớm muộn cũng bị tẩu hỏa nhập ma. Xưa nay ai cũng biết là Khoa Phong Thủy bắt nguồn từ Dịch lý, màø Dịch thì lấy Aâm Dương làm trọng. Muốn nghiên cứu để biết tường tận thuật Phong Thủy, lỡ dại đọc nhằm mấy tập viết đảo ngược Aâm thành Dương, Dương thành Aâm mà chỉ bị tẩu hỏa nhập ma thì coi như là cịn may mắn lắm. Khơng tin thì cứ thử tìm đọc bộ Địa Lý Tồn Thư - Bộ này gồm 3 tập – Khoảng trên 1000 trang - Do Nhà Xuất Bản Thơng Tin Hà Nội xuất bản tháng 7 năm 1996 - Bộ sách này bình giải văn hĩa thần bí căn bản và tương đối đầy đủ các tác giả nhất - Chỉ cần đọc kỷ trang 81 tập III là trang mấu chốt, luận bàn về Aâm Dương thì mới thấy cái luận ngạo ngược vơ cùng – Aâm mà luận lộn thành Dương, Dương mà luận đảo thành Aâm. Aâm Dương đảo lộn , người học mất hết căn bản rồi thì sao mà biết phân biệt đoạn nào thì đúng, đoạn nào thì sai ? Câu nào sẽ khơng bị đảo và chữ nào thì sẽ khơng bị lộn ?. Từ cái căn bản đảo lộn Aâm Dương này, một số tác giả trong nước trích dẫn, xào nấu lại viết thành sách bày bán trên thị trường, để cho hậu thế tham khảo, thì khơng chừng họ Mao ra lệnh đốt sách như vậy mà lại đúng ! Sàng lọc cho thật kỷ, may mắn mới tìm ra được một hai tập viết nghiêm chỉnh, thì tập của tác giả Nguyễn Hồng Phương cĩ thể được xem là cơng trình sáng giá và nghiêm chỉnh nhất. Thế nhưng, trong suốt 68 chương, chia ra làm 5 tập, tổng cộng gần 1200 trang , thì chỉ cĩ 7 chương viết về Phong Thủy . Phải thừa nhận giáo sư Phương uyên bác bậc thầy, chỉ tiếc là riêng phần Địa lý Phong Thủy thì thầy cũng chịu bí, cũng phải sao lục viết lại của người xưa. Dù rất cĩ khả năng tốn học, cĩ học vị tiến sĩ, mà bàn về Phong Thũy, thầy cũng đành bĩ tay chào thua. Trong suốt 100 trang viết về Địa Lý Phong Thủy, hồn tồn khơng thấy thầy dụng được một tốn thuật nào để giải thích rõ thêm cho người học. Khác với tập của Nguyễn Hồng Phương, thì Bộ Thái Cổ Khoa học Tồn thư– đặc biệt phần viết về Dương Cơ – nhất là phần Sinh Cơ Tốn thuật Aùp dụng – từ đầu đến cuối, người viết hồn tồn dụng tốn để chứng minh , giải thích, hướng dẫn rõ ràng. Chỉ tiếc là Bộ Thái Cổ học Tồn thư, vẫn cịn trên bản viết tay- người viết lại cịn dấu biệt tên thật , chỉ thấy tự xưng là Bổn Sơn Nhân . Thử trích một đoạn tác giả mào đầu của chương khái luận về Dương Cơ Lý Học,: “ .....Với mục đích hồn chỉnh học thuật của nhân gian và đã phá những sai lầm về tà đạo, Bổn Sơn Nhân biên soạn tập này theo lối tân học, để các độc giả đã sẳn cĩ căn bản khoa học cận đại hiểu rõ được khoa học tính của bộ mơn dương cơ lý học, ngõ hầu giúp cho độc giả khỏi bị lừa bịp bởi các tay đạo sĩ nửa mùa , và tự mình tìm hiểu thiên nhiên mà tự vạch ra địa bàn thích nghi nhất cho cuộc sống của mình.......” Chỉ cần mới mào, người đợc cũng đã thấy nhiều hấp dẫn và may là tập này chưa bị lộn lẫn với các sách Phong Thủy tạp nhạp bày bán trên thị trường hiện nay.
Trong nước , tác giả của Bộ Thái Cổ Học Tồn Thư đã ẩn danh khơng tính, thì tác giả Nguyễn Hồng Phương được xem là sáng giá và người đọc sách Phong Thủy do ơng viết cĩ thể an tâm . Xê xích trước sau vài năm, ở nước ngồi, xuất hiện một số tác giả tên tuổi chuyên viết về Phong Thủy như Khổng Trọng Hinh, Đồn văn Thơng , Nguyễn phước vĩnh Tung,..... Tác giả Vĩnh Tung thì mới xuất hiện đâu 3, 4 năm trở lại , nhưng Đồn văn Thơng thì trước Nguyễn Hồng Phương. Khơng như Nguyễn Hồng Phương, cả 3 tác giả đang tại ngồi nước đều chỉ viết sâu về Dương Trạch, chưa thấy tác giả nào viết về Aâm Trạch và như thế thì trừ tác giả tập Bộ Thái Cổ Học Tồn Thư, cả 4 tác giả tên tuổi từ trong cho đến ngồi nước, chưa thấy cĩ tác giả nào dụng được các phép tốn để chứng minh tính khoa học của khoa Địa Lý Phong Thủy. Riêng tác giả Khổng trọng Hinh sau một loạt bài Phong Thủy tại xứ người, tên ơng vừa rộ lẫy lừng thì lại khơng thấy ơng xuất hiện nữa. Rất nhiều độc giả ham mộ tên ơng, thật ra chưa chắc là vì họ ham mộ thuật Phong Thuỷ , nhưng chắc là vì ơng cĩ văn tài, ơng viết về Địa Lý Phong Thủy sao mà nhẹ nhàng, trơn tru, hấp dẫn, y như Kim Dung viết truyện kiếm hiệp. Cĩ tin đồn là sau khi tạo được uy tín cùng khắp trong lãnh vực Địa Lý Phong Thủy , cũng cĩ thể, ơng lại bước sang nghiên cứu ngành Nhạc ? CD Nhớ gì Khơng em của nhạc sĩ Ngọc Loan và CD Cịn Dấu Yêu Xưa của nhạc sĩ Đổ Duy Thụy xuất hiện mới đây, mà đài BBC mấy lần phát sĩng, dù tìm mãi cũng vẫn khơng thấy tên ơng trên đề mục tác giả, thì chắc gì CD nào cĩ dính dáng đến tài nghệ đa diện của ơng ? Vậy mà cĩ người vẫn nghi là ơng cĩ liên hệ mật thiết với 1 trong 2 CD đĩ.
Hơn 500 năm trước, trong Bình Ngơ Đại Cáo , Nguyễn Trải viết:
....Dẫu cường nhược cĩ lúc khác nhau,
Song hào kiệt đời nào cũng cĩ......
Cường mạnh là Dương. Nhược yếu là Âm, là Nguyễn Trải nĩi đến Khí thế của nước nhà cĩ khi mạnh, khi yếu, cĩ khi cường, khi nhược. Nhưng trong Địa Lý Phong Thủy thì hồn tồn ngược khác là vì trên trời thì Dương động mà Aâm thì tĩnh – Dưới đất thì Dương tĩnh, mà Aâm thì lại động. Động thì cương cường, tỉnh thì nhu nhuyễn. Địa Lý Phong Thủy là chuyện đất đai, núi đồi, mồ mả, nhà cửa...và con người, là nĩi tồn chuyện ở dưới đất, nghĩa là tồn nĩi về Hình. Cho nên các nhà Phong Thủy nhìn thấy Hình mà cao vút, cương cường, nhọn hoắc thì luận là Aâm Khí, ngụ ý tiểu nhân. Hễ thấy Hình mà lõm thấp, nhu nhuyễn, bằng phẳng thì luận là Dương Khí, ngụ ý quân tử. Thế nhưng, tuy Hình và Khí cho dù cĩ khác biệt, mà lại khơng thể tách rời được nhau Là vì Hình luơn là để thể hiện Khí và Khí thì dựa vào tượng mà thành Hình, cho nên phải nhìn rõ Hình thấp cao, nhu nhuyễn hay cường kình thì mới phân biệt được Dương Khí hay Aâm Khí . Nhớ rõ, Địa Lý Phong Thủy là nĩi tồn chuyện dưới Đất cho nên sách vở người xưa để lại đều cho rằng Aâm thì Cường mà Dương thì Nhược . Tác giả sách Phong Thủy Địa Lý nào mà viết ngược Aâm thành Dương, viết Dương thành Âm là vì họ đang nĩi chuyện ở trên Trời. Mà trời với đất thì khác nhau xa, rất xa............
Chuyện Phong Thủy xưa nay là vậy, mời quý vị đọc kỷ lại sách Phong Thủy Địa Lý cĩ sẵn trên kệ sách, rồi thủng thẳng, suy tư, ngẫm nghĩ , tự mình viết cho lời kết.
Quảng Đức
Thứ Tư, 16 tháng 6, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét