Câu chuyện PHONG THỦY
Và Phận Số của Giòng họ NGÔ.
Quảng Đức.
Thật khó tin được chuyện ông Thầy Địa một mình mà có thể dựng được cái rạp ngoài trời rộng thênh thang, đủ cho dân trong làng có nơi tụ họp 3 ngày Lễ cúng Khai Trương ngôi Đình. Ngay trước đêm khai Lễ, khu đất vẫn còn trống trơn. Dân làng chẳng thấy ông Thầy động tịnh. Không lẽ Ông Thầy Địa uy tín cùng khắp mà lại ra chiêu lừa bịp? Mà bịp hay lừa thì cũng chỉ làm mất uy tín, chứ Thầy ăn được cái giãi gì? Thì cũng có rất nhiều người gan cùng mình đã hỏi thẳng, gần như chất vấn, ra điều cự nự. Chỉ thấy ông Thầy cười ruồi phớt tỉnh. . . . . .
Lễ an vị Thành Hoàng? Hay là Lễ Kỳ Yên? Hình như còn một cái từ gì khác nghe kiêu hơn. Thôi thì nôm na bình dân cứ thế mà gọi Lễ Khai Đình cho dễ nhớ. Dân làng đại đa số làm nghề Nông, chân bùn tay lấm thì Lễ Khai Đình cũng là ngày Hội lớn. Trai gái, già trẻ đều bỏ đồng tập trung về dự . Buổi Lễ từng bước tuần tự nhi tiến, theo nghi thức và ngày giờ đúng như ông Thầy đã dạy. Trong Đền thì nhạc lễ, sáo kèn. Ngoài rạp thì tiếng trống, phèn la náo nhiệt. Dân làng vui như ba ngày Tết. Cùng khi đó thì tại làng bên, dân làng ai cũng bàng hoàng, ngẫn ngơ không sao hiểu được, mới đêm qua còn đó mà sáng tinh mơ , cột, kèo, mái, nóc ngôi chợ của làng bỗng nhiên biến mất? Thì ra ông Thầy Địa làng bên tạm mượn đem về làm rạp để cúng Khai Đình. Lý Trưởng của làng mất chợ một mặt tiến hành thủ tục trình Quan, một mặt cho thông báo tập trung trai làng, ngay ngày mai phải kéo hết sang làng bên nói chuyện phải quấy. Ai đời cả làng có một cái chợ để nhóm chiều mà lại cả gan. Kỳ này chắc chắn máu phải đổ. Đơn từ thầy ký còn đang soạn, trai tráng đang chuẩn bị gậy gộc, thì ô kìa, ngôi chợ mất tích, sau 3 ngày, lại về y nguyên ngay chổ củ.
Hồi đó, ngay cả người trong làng cũng không tin nỗi, thì nói chi thiên hạ bàng quang chỉ nghe kể lại? Đã trên 50 năm rồi còn gì? Có dịp về Bắc, tiện nhớ ghé tạt qua Quảng Bình, hỏi đường vào Làng Đại Phong, thuộc Huyện Lệ Thủy. Những Chức sắc của làng có mặt trong buổi Lễ Khai Đình năm đó đều đã bị đem ra đấu tố sau năm 54. Cộng Sản làm cỏ không chừa một móng. Khách thăm tìm gặp những người tuổi trên 60, hoặc con cháu của Chức sắc ngày đó. Họ cũng có thể kể lại được chi tiết vụ ông Thầy Địa. Chắc Thầy đã dùng Bùa Lỗ Ban mới khả năng sai được âm binh ban đêm gỡ chợ thiên hạ đem về làm rạp cúng Đình? Ông Thầy Địa chọn làng Đại Phong là vì theo Thầy thì Đại Phong linh địa chắc chắn phải có nhân kiệt. Con sông đào đời nhà Mạc cắt làng làm hai đã cố tình ngăn chặn Đại Mạch, không cho đất Đại Phong phát. Cho đến ngày nay, kể từ đời Nhà Mạc thì cũng đã gần 500 năm, mà hể mỗi lần vét sông, nước vẫn còn đổi màu hồng hồng, nhợt nhợt y như màu máu loảng. Đất này chắc chắn phải là Quý Địa phát ngôi Vương, nhà Mạc mới lo sợ, sai đào cắt đứt Đại Mạch phòng trừ.
Ngày xưa Vua Trung Tôn, đời nhà Đường, sai Cao Biền sang nước ta làm Tiết Độ Sứ. Cao Biền là người rất giỏi Địa Lý được vua Trung Tôn ủy nhiệm nghiên cứu các kiểu đất Việt Nam. Theo truyền thuyết thì Cao Biền tìm thấy thế đất nào có thể phát lớn là ra tay trấn yểm. Trước khi yểm, Cao Biền sai Đồng để các vị Thần cai quản khu vực đó nhập vào Đồng nam hay Đồng nữ rồi tìm cách trừ khử các vị Thần Linh đó. Cuối cùng Cao Biền mới yểm đất. Theo “Cao Biền Tấu Thư Địa Lý Kiểu Tự“ thì Việt Nam có 632 Chính huyệt và 1517 Bàng huyệt rãi đều khắp các Tỉnh Huyện. Hoàn toàn không tìm thấy có Đại Huyệt nào tại tỉnh Quảng Bình. Làng Đại Phong mà có Đại Huyệt phát Vương thì Ông Thầy Địa đời Nhà Mạc phải tinh, phải giỏi hơn Cao Biền một bậc. Sau gần 500 năm bị trần yểm, Đại Mạch đã bị cắt đứt mà khả năng nối lại, để đất lại thành Quý Địa phát Vương thì ông Thầy làng Đại Phong quả đúng là Sư Tổ nghề Địa, ăn đứt Cao Biền, có thể tranh hùng tranh bá, ngang cơ, kẻ chín lạng người mười phân với ông Thầy đời nhà Mạc!!! Thử hỏi đất trời mênh mông, toàn núi và rừng, bao la chi địa, thì biết chổ nào mà tìm ra được Huyệt? May mà Khoa Phong Thủy dạy chổ nào có Nước thì chỗ đó có Khí. Chỗ nào Nước dừng thì chổ đó Khí tụ. Như vậy, Cao Biền chắc chắn biết là phải xuôi theo các giòng sông lớn mới có thể tìm gặp được các thế đất kết. Hể thấy hai giòng Nước nhập lại thành một thì chỗ đó Khí phải tụ. Khí tụ thì Nước phải dừng. Trước khi dừng thì Nước thường có dạng uốn éo quanh co. Vậy thì hể chỗ nào nước có dạng quanh co, dùng dằng, lờ đờ như không muốn chảy, thì y rằng sắp đến chổ hình thành Huyệt vị.
Theo nguyên lý: Âm đến thì tìm huyệt ở nơi Dương. Dương đến thì phải tìm huyệt ở nơi Âm. Nguyên văn là: “Âm lai thì Dương thụ và Dương lai thì Âm thụ”. Hay, nơi cao thì Huyệt kết ở nơi thấp. Thấp thì Huyệt kết ở trên cao. Nhớ hể thấy hình của Núi non cao vút, gồ ghề thì đúng là nơi nhiều Âm Khí. Nơi bằng phẳng, nhu mì, lõm thấp là đúng là nơi Khí Dương nhiều. Cũng đừng quên hể thấy Nước đi bên Trái thì tìm huyệt ở bên Phải. Nước đi bên Phải thì nhớ tìm huyệt ở bên Trái. Đủ những yếu tố để Huyệt có thể kết rồi, thì lại phải tùy thuộc vào địa hình có hộ vệ, chở che cho Huyệt được ấm hay không mới có thể luận Huyệt kết lớn hay kết nhỏ. Núi non vốn Tỉnh thì lại Hay ở chổ Động. Gió Nước vốn Động thì lại Quý ở chổ Dừng. Quan niệm của Khoa Địa Lý Phong Thủy quả có nhiều trớ trêu, ngạo ngược . Lại thêm sách vở người xưa để lại cũng chỉ đề cập đến các Huyệt kết Công Hầu Khanh Tướng, Văn Khôi Khoa Giáp, Phú Quý Vinh Hoa....chứ làm gì có sách nào dạy người tìm Huyệt Kết ngôi Vương?
Ông Thầy Địa làng Đại Phong cho xây lại ngôi Đình ngay cạnh bờ con sông đào đời nhà Mạc. Bên trái là con đường làng. Đằng trước, mé phải , bên kia sông là ngôi nhà Thờ thônTây Hạ làm tay Hổ. Phía mé Trái là cái Đồi “Mụ Cỏn“ khá cao, chắc chắn phải là tay Long. Trước Đình hơi xa xa cũng có một cái đồi thấp hơn, chắc Thầy dùng làm cái Án. Phía đằng sau lẽ ra phải cao và dày thì chỉ thấy toàn đồng trống . Xa hơn nữa là cái đầm Lác rộng mênh mông. Cái Đình xây trên đất của thôn Hạ Đông, mà tay Hổ là ngôi nhà Thờ Tây Hạ thì chắc trăm phần, hướng Đình phải là Chính Nam. Địa hình như thế mà Thầy dám cam đoan là Đại Địa, là nơi "Thủy sơn kỳ diệu thống lãnh quần Mạch!". Thầy còn dùng Nhâm Độn cho biết ngôi Đình sẽ Kết! Thời gian Ngôi Đình đang Kết, Thầy sẽ chỉ cho Chức sắc trong làng thấy biết trên bầu trời “Sao nào đang thống lãnh quần Tinh“. Sau đó Thầy sẽ phối luận hai yếu tố Mạch và Tinh mà toán biết con cháu giòng họ nào trong làng khả năng sẽ "thống lãnh quần Hùng!". Ấy vậy mà không đầy một năm sau, ngôi Đình Kết thật. Nghe nói Mả Kết thì ban đêm trên Mả có phát chiếu luồng ánh sáng màu vàng vàng. Mấy người chuyên bốc Mả kể lại, hể gặp thấy cái màng y như Màng Nhện, có khi y như Mỡ Chài phủ trên hài cốt. Tùy theo màu, Trắng, Vàng hay màu Hồng thì biết được Mã Kết Văn hay Kết Võ, Kết lớn hay Kết nhỏ. Đình của làng Đại Phong Kết thì trên mái và nóc, rêu rong mọc lên xanh mướt như màu mạ non, ban đêm phát ra nhiều chấm sáng li ti, y hệt như đầu rêu đang lấp lánh phản chiếu ánh sao trời. Có đêm lại rừng rực, chớp chớp sáng như của hằng hà sa số đôm đốm tụ về.
Sau 54, đất nước chia hai. Phía Nam từ Vĩ Tuyến 17. Ông Diệm được dân bầu làm tổng thống. Chỉ cần nghe Ông Diệm là con cháu của làng Đại Phong là dân làng biết chắc Ông Diệm phải giòng họ Ngô. Thì ra mấy năm trước, ông Thầy Địa đã phán chắc như bắp, ngôi Đình của làng mà Kết thì con cháu họ Ngô trong làng sớm muộn cũng sẽ Thống Lãnh Quân Hùng! Hơn ai hết, *** biết rất rõ: Ngô Đình Diệm mà Thống Lãnh được Quần Hùng là nhờ vào Đại Phong Đại Địa. Mạch Tòng Hữu Kết chính là ngôi Đình, thì nhà Thờ thôn Tây Hạ phải là Hoa Khai Hữu Hổ. Ngay từ đầu, *** ra lệnh xơi tái, triệt hạ tức thì. Riêng cái Đồi Mụ Cỏn thì tạm phải bó tay, đành chịu. Không lý bài trừ Mê Tín Dị Đoan mà lại đi san bằng cái đồi ? Lại thêm, san bằng cái đồi thì dân làng lấy đâu mà ẩn mỗi khi Lụt về ? Càng ngày, cái ghế tổng thống của Ông Diệm có vẻ càng vững chắc, thì ruột gan *** càng rắm rối. Phải tìm cho ra một cái cớ để triệt hạ cho bằng được cái Đồi Mụ Cỏn Tinh Diệu Tả Long này mới yên. Mỗi lần mở đài theo dõi thì phải cứ nghe dân miền Nam hát:
"23 tháng 10 Bảo Đại, Dân truất ngôi.
Bầu Ngô Đình Diệm: Tổng Thống Muôn Năm"
thì càng làm cho *** tức điên người. Không lẽ còn cái đồi cỏn con mà vẫn còn được cái thế Long Tàng, xuất thế Anh Hùng, giữ được ngai vàng cho Ngô Đình Diệm? Chỉ cần gắn vào cái tên Cường Hào cũng đủ để đem ra đấu tố. Chụp thêm cái mũ Ác Bá là Bác cho đi tàu suốt tức thì. Tính ra cũng cả triệu người phải bị hành hình vong mạng, gia đình te tua, tan nát, mà Bác có thể làm dễ như trở bàn tay, thì xá chi cái Đồi Mụ Cỏn! Nhưng rồi cũng phải mất 3 năm, họ Hồ mới tính ra được độc chiêu ........
Họ Hồ quả là tay cực độc! Tại sao phải chỉ san bằng cái đồi mà không san bằng nguyên cả cái làng Đại Phong? Có vậy mà tính với toán. Chỉ cần Bác ưu ái rĩ tai cho một số cán bộ chủ chốt là Đại Phong cần tiên phong gia tăng diện tích ruộng cày, phấn đấu đạt Chỉ Tiêu Sản Lượng cao nhất Quảng Bình. Lệnh từ trên cứ thế mà dồn ép xuống. Gia tăng diện tích ruộng cày thì chỉ còn một cách duy nhất là phải di hết dân làng lên núi. Cần phải san bằng tất cả nhà cửa, vườn tược mới đủ chỉ tiêu diện tích gia tăng. Kế hoạch xóa sổ cái làng Đại Phong đang từng bước thực hiện thì đến tai Võ Nguyên Giáp. Cái Đồi Mụ Cỏn có tồn tại, hay đi đứt thì cũng chẳng chết thằng Tây nào. Chứ cái Làng Đại Phong mà bị san bằng thì nhà cửa cả giòng họ Võ cũng đi đong. Ai đời cái nhà mới xây to nhất làng. Mồ mả cả giòng họ Võ cũng mới đai tu mà đùng một phát, phút chốc trở thành ....Ruộng, thì Võ Nguyên Giáp còn khuya mới Nhất Trí! Kế hoạch đành phải tạm ngưng, nhưng cái Đồi Mụ Cỏn cũng đã được san bằng ! Họ Hồ ít ra cũng đã đạt được yêu cầu, cho nên: “Bác đồng ý, Nhất Trí với chú Giáp cho ngừng kế hoạch làm cỏ cái làng Đại Phong“ là vì Bác rất........... “thương dân“ !!!!!
Hè 63, miền Bắc hạn hán. Con sông chảy qua Tuy Lộc cạn thấy đáy, thì Con sông nhà Mạc chắc chắn phải khô không còn tí nước. Từ ngày Nhà Mạc cho đào con sông cắt đôi làng Đại Phong đến nay, dân trong làng chưa bao giờ nghe nói nước sông khô cạn. Chắc chắn phải co ù điềm xấu chi đây. Kinh nghiệm cho biết, vào khoảng giữa tháng Năm, nhất định trời sẽ làm mưa. Cơn mưa Tiểu Mản năm nay khá nặng hột, đủ để bù lại những ngày hạn hán. Mưa mới tạnh, đất vừa đủ thấm, thì Xã truyền mỗi Đội sản xuất tăng cường cho Xã chục công. Sáng sớm tinh mơ, xã viên tề tựu đủ, trang bị cuốc xẻng nhắm hướng núi, tiến theo sau bí thư xã. Cạnh bí thư xã là một cán bộ Tỉnh và một ông Tàu già khú đế đi không nổi, phải ngự trên võng, 4 người thay nhau cáng. Đến nơi, ông Tàu già cho cáng đi một vòng quanh núi rồi ra lệnh đào theo ông hướng dẫn. Trước khi đào, bí thư xã giải thích công tác đào giao thông hào để tránh bom, cần phải phấn đấu, hoàn tất khẩn trương. Đường đào bề ngang khoảng 6 tấc, sâu ngang ngực, quanh giáp vòng khu đất núi. May mà đất mới thấm mưa nên đào cũng dễ. Mà sao lại đào giao thông hào trên núi nhỉ? Hình như giữa khu đất laị có mấy cái Mộ bệ đá xi măng. Nhìn đám cỏ núi khá cao và dày như thế, chắc lâu ngày những ngôi Mộ bệ đá này thiếu người thăm. Trong làng ngoài giòng họ Phạm, trước đây nổi tiếng giàu, mới khả năng lập Mộ bệ đá ximăng. Nhưng đây đâu phải Mộ của giòng họ Phạm ? Trong làng họ Trần cũng đều khá giàu, lại thêm bí thư tỉnh ủy bấy giờ là con cháu của giòng họ Trần thì dễ gì Mồ Mã ông bà hàng năm vắng hương, vắng khói ? Thì ra đây chính là nghĩa trang của giòng họ Ngô Đình và ông Thầy Tàu đang bắt đào giao thông hào không phải để tránh đạn bom, mà chắc chắn là nhằm để cắt đứt Long Mạch .
Tin Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Cố Vấn Ngô Đình Nhu bị phe đảo chánh giết chết làm sững sờ cả thế giới. Nhưng lại hoàn toàn không làm ngạc nhiên dân làng Đại Phong. Vì ít ra họ cũng đã nghe rĩ tai, xào xáo là Long Mạch mà bị cắt quá cận, quá gần như thế thì Đất sẽ mất hết sinh khí rất mau. Đất mà hết Sinh Khí thì Mạch sẽ không còn Kết Giao Hội Tụ. Con cháu giòng họ Ngô, trong vòng 3 tháng, sẽ hết được còn thống lãnh quần Hùng. Kể từ ngày ông Tàu già cho đào cái gọi là giao thông hào trên núi, tính đến ngày hai anh em Tổng Thống Diệm bị giết thì vừa vặn đúng 100 ngày. Như vậy là nhiệm vụ của ông Tàu già đã hoàn thành vượt bực so với mong ước của họ Hồ và câu chuyện Địa Lý Phong Thủy liên quan đến phận số của giòng họ NGÔ có thể tạm dứt. Ngặt là chính người trong số Xã Viên có mặt hôm đào lại cho rằng ông Tàu già khú đế chẳng phải người Hoa hay người Tàu, mà đích thực là Cả Đạt – Tay trùm sò Khoa Phong Thủy Địa Lý vùng Nghệ An, mà Cả Đạt lại chính là anh ruột của ***.
Cả Đạt trước là học trò của cụ Lê Văn Miến ở Nghệ An. Cụ Miến một thời là chánh đốc giáo của Trường Hậu Bổ. Sau là tế tửu của Trường Quốc Tử Giám Huế. Biết mình sắp mất, cụ Miến sắp xếp trước mọi việc và chính cụ truyền cử Cả Đạt được làm Chủ Táng. Mặc dù cụ Miến hơn ai hết biết rất rõ Cả Đạt là tay cuồng sinh, coi trời đất bằng vung, nhưng cụ biết Cả Đạt có tài. Năm đó là 1943, Cả Đạt toán Dịch luận đúng đích xác ngày và giờ Thầy mất, và tính biết là phải đúng giờ nào mới được hạ huyệt thì con cháu giòng họ Lê mới phát sịnh Công Hầu Khanh Tướng. Trước khi khai huyệt, Cả Đạt dặn rất kỷ là đào cho đến khi gặp được hòn đá trắng thì ngừng, không được phạm. Đúng như Cả Đạt đã phán. Huyệt mới đào chưa ngang ngực thì đã thấy xuất hiện hòn đá trắng. Giờ Hoàng Đạo đã điểm, nhưng Cả Đạt vẫn chưa cho hạ Huyệt. Cả Đạt nói là chờ thêm tiếng Sấm xuất hiện. Theo Cả Đạt thì Sấm thuộc Dương, Đất thuộc Âm. Âm Dương hòa hợp thì Khí mới được thông. Trong khi chờ tiếng Sấm đề thông Khí Âm Dương thì làng bên khai Hội. Nghe tiếng Trống sao mà dồn dập, đầy khí thế, Cả Đạt cho đó cũng chính là tiếng Sấm nên vội cho hạ Huyệt. Không ngờ lễ hạ Huyệt vừa mãn thì tiếng Sấm xuất hiện. Cả Đạt biết mình lầm, nhưng đã muộn.
Cũng đã gần 60 năm rồi, tính từ ngày cụ Miến mất, con cháu của cụ mặc dù phải tha phương nhưng cả đều khá giả, ăn nên làm ra. Có người cho rằng ngôi Mộ cụ Miến được táng trên thế đất Long Hoàn Hổ Bão, nhưng vì thiếu Âm Dương Giao Hội cho nên chỉ được Dư khí của Sơn Đầu, con cháu chỉ được Phú Quý Vinh Hoa. Chứ nếu Cả Đạt bình tỉnh, không vội vã, chờ đúng tiếng Sấm mới hạ huyệt thì Sơn Đầu sẽ nhận được Sinh Khí, con cháu họ Lê chắc chắn phải có Khanh Tướng hoặc Công Hầu! Sau vụ lầm tiếng Trống với tiếng Sấm, lo sợ khả năng di hại cho con cháu của Thầy, Cả Đạt thề không bao giờ đặt Mả cho ai. Bây giờ có người quả quyết ông Tàu già đi yểm Mả giòng họ Ngô chính là Cả Đạt thì lại cũng có thể nghi Cả Đạt mới là thủ phạm triệt phá Ngôi Đình của làng Đại Phong. Nhưng ngược lại, cũng có người cho rằng Cả Đạt cuồng sinh, sống ngang tàng, rày đây mai đó thì thằng em là *** cho dù là chủ tịch nước cũng dễ gì sai khiến được Cả Đạt? Lại còn, dưới mắt Cả Đạt, thì *** chỉ là thằng em nhiều ma mảnh, khôn lanh, không thực tài, còn khuya Cả Đạt mới chịu ngồi dưới trướng. Vì vậy, ông Tàu già yểm Mả họ Ngô không thể nào là Cả Đạt được.
Nội Thân thì Ngoại Thích. Nếu hai anh em của Ngô Đình Diệm là Nội Thân thì Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận có thể gọi là Ngoại Thích. Đình làng Đại Phong đã bị triệt hạ. Mồ Mả của giòng họ Ngô bị yểm, Long Mạch đã bị cắt, mà Ngoại Thích của giòng họ Ngô Đình vẫn còn lên đến Hồng Y thì xem chừng Đại Mạch chỉ mới bị cắt bên Tả Khí. Hữu Khí đang còn Sinh Huyệt thì kể từ năm Giáp Thân 2004, bước sang Vận mới của Hạ Nguyên. Bát Bạch nhập trung cung, lại gặp Năm Dương, Thiên Tinh chuyển thuận, Đất có thể Hoàn Hồn. Con cháu của họ Ngô vẫn lại còn có nhiều cơ may. . . . . . . . . . . .
Quảng Đức
Thứ Tư, 16 tháng 6, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét